
Đăng ngày 21/05/2025
Tùy chọn đọc
Hàng ngàn năm trước, trong lòng những khu rừng rậm và những thành phố đá của Trung Quốc, tiếng búa đập rộn ràng vang lên giữa ánh lửa bập bùng từ các lò luyện. Đêm xuống, các nhà giả kim, những học giả say mê, vẫn lặng lẽ nghiên cứu, thử nghiệm với những vật chất bí ẩn. Đó là vào khoảng thế kỷ thứ 9, trong thời nhà Đường.
Trong một căn phòng nhỏ, nơi bám đầy bụi than và tro vôi, các ghi chép cổ đã nhắc tới thứ hỗn hợp kỳ lạ: lưu huỳnh, than củi và diêm tiêu (nay còn gọi là potassium nitrate). Mấy ai ngờ, cuộc thử nghiệm tìm thuốc trường sinh của các đạo sĩ, những bậc trí giả, lại tình cờ tạo ra một phát minh làm rung chuyển thế giới: thuốc súng.
Theo ghi chép “Wujing Zongyao” – bộ binh thư nổi tiếng viết vào năm 1044 dưới thời Bắc Tống – các nhà binh học đã hiểu rõ hơn về tác dụng của thứ bột đen này. Khi được trộn với tỉ lệ hợp lý và đốt cháy, thuốc súng phun ra sức mạnh kinh hoàng, một làn khói đặc, tiếng nổ đáng sợ. Không lâu sau, bạn có thể tìm thấy nó xuất hiện trong “hỏa thương” – một loại súng thô sơ đầu tiên trên thế giới.
Năm 1132, sử ký Trung Quốc thuật lại việc quân Tống trước sự tấn công mãnh liệt của quân Kim đã dùng tới “hỏa thương”. Đó là loại ống tre nhồi thuốc súng và đá nhỏ hoặc mảnh sắt. Khi một người binh sĩ châm lửa vào đầu ống, tiếng nổ vang trời, luồng lửa phụt ra, bắn tung những mảnh kim loại tới quân địch. Không còn là vũ khí cận chiến đơn giản, vào khoảnh khắc ấy, lòng dũng cảm không còn đủ mà phải có cả nỗi sợ hãi trước tiếng nổ chưa từng nghe thấy trong chiến tranh trước đó.
Từ những khẩu hỏa thương thô sơ, các nghệ nhân Trung Hoa tiếp tục cải tiến. Họ thay ống tre bằng ống kim loại. Đến thế kỷ 13, hình ảnh hỏa khí với nòng đồng, bệ gỗ đã xuất hiện, cũng là lúc khẩu súng có nòng đầu tiên ra đời.
Các tư liệu như “Minh sử” (bộ sử nhà Minh) miêu tả rõ những loại pháo cầm tay, súng đạn đồng loạt sáng tạo phục vụ cả phòng thủ và tấn công trong các chiến dịch lớn.
Khoảng thế kỷ 13, nhờ con đường thương mại và các cuộc viễn chinh, kiến thức về thuốc súng vượt từ Á sang Âu. Marco Polo, nhà thám hiểm Ý, đã ghi nhận sự tồn tại của vũ khí thuốc súng tại châu Á vào cuối thế kỷ 13. Vào năm 1326, các thành bang ở Ý đã sở hữu những khẩu pháo đầu tiên.
Không khí các cuộc chiến trên bình nguyên châu Âu từ đó thay đổi mãi mãi. Năm 1331, pháo thuốc súng xuất hiện trong chiến tranh giữa người Đức và người Ba Lan tại Trận Cụm Thành Cividale. Tới năm 1346, tại trận Crécy nức tiếng, quân Anh mang theo pháo tay, khiến đội quân Pháp khiếp đảm vì âm thanh và sức công phá chưa từng có.
Trong các ghi chép lịch sử châu Âu, những trận chiến huyết liệt như Crécy, Agincourt… tiếng nổ rền vang của pháo và súng tay đã phá tan đội hình kỵ binh vững chắc của quý tộc phong kiến.
Nếu như trong chiến tranh, súng thuốc súng trao sức mạnh hủy diệt trong tay người thường, thách thức tầng lớp quý tộc và các chiến binh tinh nhuệ, thì ở các mỏ sâu dưới lòng đất, nó lại mở ra một cuộc cách mạng lặng thầm, kiên nhẫn.
Thế kỷ 17, tại các mỏ bạc ở châu Âu, đặc biệt là mỏ Idrija ở Slovenia, thợ mỏ bắt đầu dùng thuốc súng để tách đá. Trước đó, con người chỉ có thể dùng búa, dùi và lửa để phá đá, vừa khó khăn vừa nguy hiểm. Khi thuốc súng được đổ vào lỗ sâu trong đá, bịt kín lại và đốt, nó tạo ra một tiếng nổ lớn – tảng đá nứt vỡ, mở ra con đường mới. Đá cứng từng là rào cản, giờ thành tro bụi dưới bàn tay người thợ mỏ. Hiệu quả tăng vượt bậc, tai nạn tuy vẫn xảy ra, nhưng những chuyến khai thác đã tiến sâu chưa từng thấy.
Các mỏ đồng, thiếc, vàng khắp châu Âu, sang tới Nam Mỹ, nhanh chóng tiếp thu công nghệ mới. Nền móng cho cuộc Cách mạng Công nghiệp được đặt ở trong lòng đất với những tiếng nổ đầu đời ấy.
Sự truyền bá của vũ khí thuốc súng không dừng lại ở giữa các châu lục. Người Mông Cổ, dưới trướng Thành Cát Tư Hãn, học hỏi từ kỹ nghệ Trung Hoa cũ, đã vận dụng pháo thuốc súng trong các cuộc chinh phạt khắp Á – Âu. Đằng sau vó ngựa, tiếng pháo nổ cũng đi xa, tới tận vùng Trung Đông, Bắc Phi, và Đông Âu.
Ở đế quốc Ottoman, trận Mohács năm 1526 đã chứng kiến súng hỏa mai góp phần đánh bại quân Hungary hùng mạnh, mở đầu cho thời kỳ lớn mạnh của đế chế. Đến tận Ấn Độ, vũ khí thuốc súng góp cùng người Mông Cổ (về sau là Mughals) trong việc thành lập các vương triều mới.
Súng thuốc súng đã thay đổi trọn vẹn cục diện quyền lực. Những thành lũy được xây kiên cố nhất không còn vô hiệu trước pháo lớn. Xã hội dần chuyển mình, sức mạnh không còn chỉ của một thiểu số quý tộc – ai hiểu, biết vận dụng công nghệ mới đều có thể tạo ảnh hưởng lớn lao. Sự bình đẳng trong chiến tranh, dù ở mức rất sơ khai, đã dần xuất hiện.
Lật lại các trang tài liệu cổ, ghi chép của “Shen Kuo” – học giả Trung Quốc thời Tống, ta thấy ông từng mô tả tỉ mỉ các loại vũ khí sử dụng thuốc súng như pháo hoa, súng cối, hỏa tiễn… Còn trên đất Âu, những bản vẽ của Leonardo da Vinci về các dạng pháo, máy bắn đạn cũng minh chứng cho dòng chảy sáng tạo không ngơi nghỉ.
Chưa có một ai đơn lẻ nắm trọn công lao phát minh này. Đây là câu chuyện của nhiều thế hệ, của những người thợ rèn làng quê, các nhà quân sự, thợ mỏ, học giả cùng chung tay đưa một thứ hợp chất bí ẩn trở thành công cụ thay đổi lịch sử nhân loại.
Hãy hình dung: Thuốc súng không phải một thứ thuốc uống – nó là hỗn hợp của ba chất đơn giản, tất cả đều đến từ tự nhiên: than củi cháy rừng, lưu huỳnh vàng (hay lắng tụ quanh suối nước nóng), và diêm tiêu trắng hạt to lục lăng (thường tìm thấy ở lớp đất ẩm phân hủy phân gia súc và xác cây cỏ).
Khi ba thứ này được nghiền nhỏ, trộn đều, nó sẽ rất dễ bắt lửa. Khi cháy, nó tạo ra khí và sức ép rất nhanh, tới mức sẽ phát nổ nếu bị giam kín – tạo ra một lực đẩy mạnh đủ phá vỡ đá hay bắn đi mảnh kim loại.
Ngày hôm nay, thuốc súng và vũ khí do nó tạo ra vẫn chia rẽ cảm xúc và tư tưởng. Nó là dấu mốc của chiến tranh tàn khốc, nhưng đồng thời cũng là biểu tượng cho khát vọng phá bỏ rào cản, chinh phục thế giới tự nhiên.
Không chỉ có máu lửa, thuốc súng mở đường cho cuộc khai phá tri thức, cho sự tiến bộ không ngừng nghỉ của con người. Đằng sau mỗi tiếng nổ đầu tiên, vẫn là bóng dáng của lớp lớp con người kiên nhẫn thử sai, dám dấn bước vào vùng chưa từng ai dám bước ra.
Và vì thế, dù nguồn gốc từng gây tranh cãi, từng khiến cả thế giới run rẩy, thuốc súng và súng thuốc súng, theo từng nấc thời gian, vẫn lặng lẽ nhắc nhở hậu thế về sức mạnh của sự tìm tòi, của những bàn tay không ngừng thay đổi thế giới – không phải dựa vào phép màu, mà dựa vào khoa học và lòng đam mê khám phá.