Xem tất cả câu chuyện
Khắc Khoải Giữa Lòng London: Hành Trình Của Penicillin

Khắc Khoải Giữa Lòng London: Hành Trình Của Penicillin

Đăng ngày 22/05/2025

Tùy chọn đọc

Khắc Khoải Giữa Lòng London: Hành Trình Của Penicillin

Thành phố London, những năm cuối thập niên 1920. Nếu có một thứ vang lên mạnh mẽ hơn cả tiếng mưa xối xả dọc theo những con phố lát đá của xứ sở sương mù, thì đó là nỗi lo lắng và băn khoăn lặng thầm trong tâm hồn những người làm nghề y. Vào thời ấy, vết xước nhỏ do một cái gai, một ca viêm phổi, hay đơn giản chỉ là vết thương nhiễm trùng đều có thể cướp đi mạng sống của con người. Bệnh viện luôn đầy ắp những mong manh sinh tử, và bác sĩ chỉ còn biết khoanh tay khi nhìn thấy thứ chất dịch vàng ệch của mủ viêm hoặc sắc xám tái dần trên môi bệnh nhân.

Giữa bối cảnh ấy, có một con người luôn lặng lẽ, kiên trì bước trên hành lang dài của St. Mary’s Hospital. Tên ông là Alexander Fleming.


Khởi Đầu Trong Thầm Lặng

Mùa hè 1928, phòng thí nghiệm của Fleming trên tầng hai khu bệnh viện không có gì nổi bật: Một chiếc bàn gỗ với hàng loạt đĩa cấy chứa vi khuẩn, dụng cụ thí nghiệm, bên cạnh là cửa sổ mở hé để lùa chút ánh sáng vào căn phòng hơi ẩm và giá lạnh. Công việc của ông chủ yếu liên quan đến nghiên cứu vi khuẩn Staphylococcus – một loại vi khuẩn gây nhiễm trùng phổ biến thời đó.

Fleming vốn là người cẩn trọng, nhưng cũng không tránh khỏi đôi lúc mỏi mệt hay bận rộn mà lơ đãng. Trước khi lên đường đi nghỉ hè, ông đã vội vàng để lại cả chồng đĩa cấy chưa rửa sạch bày bừa bộn. Chính từ sự vô tình ấy, lịch sử loài người đã đổi thay.

Trở về sau kỳ nghỉ, Fleming kiểm tra lại những đĩa cấy vi khuẩn nấm mốc khô ráp góc phòng và sững người lại. Trên một đĩa, ông thấy: vùng cạnh mô vi khuẩn thì dày đặc, nhưng chính giữa – nơi một mảng nấm mốc lạ mọc lên – lại hoàn toàn sạch bóng vi khuẩn. Giữa nền vi khuẩn vàng ố là bầu trời xanh lặng yên, như một phép màu bất ngờ.


Ánh Sáng Trong Bóng Tối

Fleming không hề vội mừng. Hàng ngày, ông dành thời gian để quan sát, ghi chép lại tỉ mỉ mọi chi tiết: màu sắc của nấm, mức độ phát triển của vi khuẩn quanh vùng nấm, sự khác biệt giữa các đĩa cấy… Ông gọi loại nấm mốc này là “Penicillium notatum”.

Ông lặng lẽ tiến hành thí nghiệm: lấy một phần chất dịch từ nấm và nhỏ lên các vi khuẩn khác nhau. Kết quả thật ngỡ ngàng – không chỉ vi khuẩn Staphylococcus, mà nhiều loại vi khuẩn khác, gây bệnh ở người, cũng bị tiêu diệt bởi chất lạ tiết ra từ nấm Penicillium ấy. Fleming đặt tên cho chất này là “Penicillin”.

Khi ấy, khái niệm kháng sinh hoàn toàn xa lạ. Y học thế giới chủ yếu dựa vào thuốc sát trùng, vốn chỉ giết được vi khuẩn khi tiếp xúc trực tiếp mà không thể chữa khỏi các ca nhiễm trùng nặng bên trong cơ thể. Penicillin khác biệt hoàn toàn: nó có thể tiêu diệt vi khuẩn mà không làm hại tế bào của con người.


Kiên Trì Trong Sự Ngờ Vực

Dù Fleming sớm nhận ra tầm quan trọng của phát hiện này, hành trình từ phòng thí nghiệm ra giường bệnh nhân lại là chặng đường vô cùng gian lao.

Penicillin cực kỳ khó chiết xuất và bảo quản. Trong suốt nhiều năm liền, Fleming kiên nhẫn thử nghiệm hết cách này đến cách khác nhằm tách, tinh chế chất kháng sinh ấy, nhưng sản phẩm thu được chỉ nhỏ như một giọt nước giữa sa mạc. Các đồng nghiệp của ông, ban đầu là chú ý, sau là hoài nghi, rồi dần quay lưng bỏ cuộc. Trong con mắt của họ, phát hiện này có lẽ chỉ “tình cờ” và không thể đi xa thêm nữa.

Fleming, dù thất vọng, nhưng không từ bỏ. Ông kiên nhẫn đăng bài báo khoa học đầu tiên về penicillin năm 1929, mô tả rõ ràng tính chất của loại nấm, khả năng tiêu diệt vi khuẩn cũng như khó khăn trong việc chiết xuất. Các bài báo ấy, vào thời điểm đó, gần như bị lãng quên – chỉ có vài lời khen tặng nhỏ nhoi từ những ai cùng đam mê với ông.


Câu Trả Lời Từ Sự Đồng Lòng

Mãi đến năm 1939, khi châu Âu bước vào bóng tối của Thế chiến thứ hai, câu chuyện của Fleming mới được nối tiếp. Ở Oxford, hai nhà khoa học trẻ là Howard Florey và Ernst Boris Chain – dựa trên công trình của Fleming – đã quyết tâm tìm cách chiết xuất được penicillin ở quy mô lớn.

Khó khăn chồng chất: nguyên liệu khan hiếm giữa thời chiến, thiếu thốn trang thiết bị, áp lực thời gian và những thất bại liên tục. Ngày này qua tháng khác, nhóm nghiên cứu phải dùng hàng nghìn bát đựng của bà nội trợ để nuôi nấm penicillium, rồi tìm mọi cách lọc lấy hoạt chất quý giá như vàng.

Cuối cùng, sau biết bao nỗ lực âm thầm và những đêm trắng không ngủ, một lượng đủ dùng penicillin đã được tạo ra. Các thử nghiệm đầu tiên trên động vật rồi bệnh nhân cho thấy hiệu quả kỳ diệu: những ca nhiễm trùng tưởng như vô vọng dần dần hồi phục trước ánh mắt ngỡ ngàng của cả bác sĩ lẫn người bệnh.

Năm 1941, penicillin lần đầu tiên được sử dụng thành công để điều trị cho một người lính Anh bị nhiễm trùng nặng. Dù nguồn thuốc còn ít ỏi, hiệu quả của penicillin đã được chứng minh rõ ràng. Sau chiến tranh, penicillin trở thành biểu tượng của hy vọng và sự phục sinh.


Chấm Dứt Kỷ Nguyên “Không Lối Thoát”

Nhờ penicillin, tỉ lệ tử vong do nhiễm trùng giảm mạnh chỉ trong vài năm. Những căn bệnh từng là án tử như viêm phổi, sốt ban đỏ, nhiễm trùng vết thương… đã có thuốc đặc trị. Các cánh cửa bệnh viện London cũng như toàn thế giới bỗng dưng tràn đầy những phép màu mà trước kia chỉ là ước mơ. Sự xuất hiện của kháng sinh đã cứu sống vô số sinh mạng – từ em nhỏ, sản phụ cho tới những người lính trọng thương trở về từ chiến trường.

Năm 1945, giải Nobel Y học được trao cho Fleming, Florey và Chain – minh chứng cho chặng đường gian nan nhưng vĩ đại đầy nhân văn của các nhà khoa học. Không ai quên hình ảnh Fleming – người đàn ông trầm lặng giữa phòng thí nghiệm ẩm thấp ở St. Mary’s – và những mùa hè ở London đã khởi đầu cho thời đại mới của y học.


Đằng Sau Kỳ Tích

Điều gì làm nên sức mạnh của penicillin? Đó là khả năng tiêu diệt vi khuẩn mà không làm hại các tế bào lành của cơ thể. Trước đó, các chất sát trùng tiêu diệt mọi loại tế bào – kể cả tế bào người – khi tiếp xúc, gây ra nhiều tác dụng phụ nguy hiểm. Nhờ penicillin, các bác sĩ có thể chữa lành các nhiễm trùng bên trong cơ thể, không làm tổn hại đến những bộ phận khác.

Khoa học là vậy: Đôi khi, một phát minh lớn thay đổi cả nhân loại không xuất phát từ những tiếng vỗ tay, mà bắt đầu từ một khoảnh khắc cô độc, một ánh nhìn kỹ lưỡng, và sự dũng cảm không buông bỏ.


Ý Nghĩa Trọn Đời

Sau tất cả, penicillin không chỉ là câu chuyện về một phát hiện khoa học; đó là minh chứng của ý chí con người – dám khám phá, chấp nhận thất bại, không ngừng thử nghiệm, và tin tưởng vào điều tốt đẹp hơn cho muôn người.

Alexander Fleming từng nói:
“Đôi khi, những điều đẹp nhất trên đời lại đến từ sự tình cờ, nhưng cũng cần đôi mắt nhạy bén và trái tim kiên trì để nhận ra và gìn giữ chúng.”

Ngày nay, kháng sinh – khởi nguồn từ penicillin – như chiếc chìa khoá vàng phá tan xiềng xích của bệnh tật, đưa hàng triệu người thoát khỏi bóng tối, bước ra với ánh sáng của hy vọng.

Khám phá thêm nội dung liên quan