
Đăng ngày 22/05/2025
Tùy chọn đọc
Năm 1839, tại một căn phòng nhỏ ở Paris, cậu thiếu niên Edmond Becquerel – người vừa tròn 19 tuổi – ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, đôi mắt chăm chú nhìn theo vệt nắng chiều lặng lẽ dọi xuống chậu nước muối viền ánh bạc trên bàn thí nghiệm. Trong lòng cậu vẫn luôn mang một nỗi thôi thúc lớn: phải hiểu được những bí ẩn ẩn giấu trong nguồn sáng tự nhiên kỳ diệu ấy – ánh mặt trời, mà mỗi ngày đều sưởi ấm mặt đất, nuôi dưỡng cây xanh và mang đến sự sống.
Cha của Edmond, Alexandre-Edmond Becquerel, là một nhà vật lý có tiếng, luôn khơi gợi cho con tinh thần tò mò và khám phá. Edmond nhớ mãi những buổi sáng theo cha vào phòng thí nghiệm cổ kính với các ống nghiệm, dây đồng, tấm kim loại lấp lánh. “Mặt trời chính là nguồn sức mạnh lớn nhất của sự sống. Nếu con muốn thay đổi thế giới, hãy học cách hiểu ánh sáng,” người cha thường nói như thế.
Một ngày, khi Edmond chạm tới một ý tưởng mới: Liệu có thể biến ánh sáng – thứ dường như chỉ là một dải sáng rực rỡ và vô hình – thành điện năng hay không? Cậu tiến hành thí nghiệm cuộn dây đồng trong dung dịch bạc clorua và đặt nó dưới tia sáng mặt trời. Không hề biết trước mình sẽ ghi tên vào lịch sử, Edmond quan sát những phản ứng nhỏ nhặt xảy ra: ngay khi ánh sáng chiếu vào, giữa hai điện cực bắt đầu xuất hiện một dòng điện yếu, mà không cần đến động cơ, lửa hay phản ứng hóa học hỗn hợp nào.
Đây chính là hiện tượng sau này gọi là “hiệu ứng quang điện” – nền tảng cơ bản để loài người tạo ra pin mặt trời.
Dù phát hiện của Edmond Becquerel đã mở ra cánh cửa mới, phải gần nửa thế kỷ sau, những bước tiến đầu tiên để biến ánh sáng thành điện thực sự hữu dụng mới bắt đầu lộ diện. Ngày ấy, năm 1873, Willoughby Smith – một kỹ sư ở Anh, trăn trở bởi chuyện dây cáp điện báo ngầm dưới biển thường xảy ra sự cố gián đoạn, quyết định thử nghiệm với chất selenium (seleni). Hầu như không ai chú ý đến loại vật liệu này, cho đến khi ông nhận thấy điều kỳ lạ: Khi ánh sáng chiếu vào selenium, nó đột ngột chuyển đổi, làm tăng khả năng dẫn điện của chính mình.
Sau phát hiện này, năm 1876, hai nhà khoa học trẻ, William Grylls Adams và Richard Evans Day, đã tiến hành một thử nghiệm đơn giản: họ gắn hai điện cực lên thỏi selenium mỏng và dùng một đồng hồ đo điện nhạy cảm đặt cạnh. Dưới ánh sáng mặt trời trực tiếp, kim đồng hồ nhảy vọt lên. Không cần chất hóa học, không cần động cơ quay, chỉ nhờ ánh sáng bạc của buổi sáng, dòng điện đã chạy qua.
William Adams không còn trẻ nữa, nhưng ánh mắt ông vẫn sáng như cậu thanh niên năm nào, khi lần đầu cảm nhận sự kỳ diệu của khoa học. “Đây là dòng điện từ mặt trời, không từ đốt cháy gì cả!” ông hào hứng ghi trong ghi chép. Nhưng công nghệ chưa thể tiến xa hơn – vì hiệu suất quá thấp, mọi nỗ lực xếp lại như một hạt giống nằm yên dưới đất, chờ một mùa xuân mới.
Thời gian trôi đi, nhân loại chìm vào các cuộc chiến tranh, cách mạng công nghiệp, xăng dầu và điện trở thành vua. Khái niệm về pin mặt trời tưởng chừng bị lãng quên trong vùng tối của ký ức khoa học.
Mãi đến thế kỷ XX, trong ánh sáng rực rỡ của nước Mỹ phồn thịnh đang bước vào kỷ nguyên bán dẫn, câu chuyện mới đi đến đột phá. Tại phòng thí nghiệm Bell Labs lừng danh, ba nhà khoa học – Daryl Chapin, Calvin Fuller, và Gerald Pearson – bắt đầu một cuộc hành trình không dễ dàng để chế tạo ra tấm pin mặt trời thực sự hiệu quả. Năm 1954, trụ sở Bell Labs rộn ràng tiếng nói, bàn chân vội vã và những bảng vẽ chi chít ký hiệu.
Daryl Chapin được giao nhiệm vụ tìm nguồn năng lượng sạch, phục vụ các hệ thống điện thoại ở vùng xa mà máy phát điện không thể chạm tới. Các giải pháp truyền thống như điện gió, điện nhiệt đều thất bại hoặc tốn kém. Daryl không nản lòng. Đọc lại những tài liệu cũ về hiệu ứng quang điện, ông khởi động hàng loạt thử nghiệm, bắt đầu từ selenium giống các bậc tiền bối, song hiệu suất chỉ ở mức 0,5%. “Chúng tôi cần một thứ vật liệu tốt hơn – một điều gì đó mang tính cách mạng,” ông viết.
Đúng lúc ấy, Calvin Fuller, chuyên gia hóa học vật liệu, và Gerald Pearson, nhà vật lý xuất sắc, lại đang nghiên cứu về vi mạch bán dẫn silicon nguyên chất. Với sự tò mò lặng lẽ mà kiên nhẫn, Pearson chế tạo tấm silicon tinh khiết, đánh giá các đặc tính truyền dẫn, còn Fuller tinh chỉnh quá trình gia cố bằng boron khiến silicon mang tính chất đặc biệt: khi ánh sáng mặt trời chiếu vào, dòng electron được giải phóng, di chuyển về phía cực dương, tạo thành một dòng điện có thể đo đếm.
Vào ngày định mệnh của khoa học, tháng tư năm 1954, ba nhà khoa học nghiêng người bên một tấm silicon nhỏ màu xám, đưa nó dưới ánh nắng xen qua cửa kính phòng thí nghiệm Bell Labs. Một bóng điện nhỏ bỗng sáng lên dịu dàng nhờ dòng điện tạo ra từ chính tấm pin ấy – không cần xăng dầu, không khói bụi, không tiếng động. Mọi người nín thở quan sát, niềm vui vỡ òa. Pin mặt trời đầu tiên với hiệu suất đạt đến 6% – mức đủ để biến ước mơ thành hiện thực.
Báo chí Mỹ khi ấy nhanh chóng ca ngợi: “Sức Mạnh Từ Mặt Trời” – câu chuyện về những con người bình dị quyết tâm mở ra một kỷ nguyên sạch sẽ mới cho thế giới. Nhưng đoạn đường phía trước vẫn đầy chông gai. Giá thành sản xuất pin còn rất cao, và phần lớn người dân chưa tin vào một tương lai nơi mỗi mái nhà đều có tấm pin đón lấy ánh sáng ban mai.
Sự kiện đánh dấu bước ngoặt không chỉ cho pin mặt trời mà còn cho cả nền khoa học: năm 1958, vệ tinh Vanguard I của Hoa Kỳ là vật thể đầu tiên bay quanh Trái Đất được trang bị pin mặt trời, ngay trên quỹ đạo. Khi vệ tinh vang vọng tín hiệu điện về Trái Đất, các nhà khoa học biết họ vừa mở cửa cho kỷ nguyên năng lượng mặt trời chinh phục không gian.
Từ đây, pin mặt trời dần trở thành nguồn năng lượng không thể thay thế trên các vệ tinh, tàu không gian, đảm bảo dòng điện ổn định mà không phụ thuộc vào nhiên liệu hóa thạch hay bất kỳ nguồn năng lượng nào khác.
Những năm 1970, khi cả thế giới chìm trong khủng hoảng dầu mỏ, ánh sáng mặt trời lại có cơ hội chứng minh sức mạnh bền bỉ. Các nhà khoa học, kỹ sư trên khắp thế giới đổ về các phòng thí nghiệm, hội nghị, cùng chung một niềm tin: pin mặt trời chính là chìa khóa mở ra tương lai xanh.
Ở Nhật Bản, Đức, Mỹ, sự kiên trì và đam mê đã biến ý tưởng thành hiện thực. Từng tấm pin được cải tiến, giá thành ngày càng hợp lý hơn. Trong những vùng xa xôi thiếu điện ở châu Phi, châu Á, người dân lần đầu được thắp lên ánh sáng không cần dầu lửa, không sợ bóng tối mỗi đêm về.
Một tương lai bền vững bắt đầu từ những khoảnh khắc ấy – nơi mỗi mái nhà, trên mỗi chiếc xe, trên cánh đồng, thậm chí những trạm vũ trụ xa xôi, những tấm pin mặt trời âm thầm thu nhận từng tia nắng, chuyển thành dòng năng lượng nuôi dưỡng nhân loại.
Câu chuyện của pin mặt trời bắt đầu từ sự tò mò của một cậu trai trẻ tuổi trong căn phòng nhỏ ở Paris, lan ra nước Anh, nước Mỹ và khắp địa cầu. Qua từng thử thách, mỗi thất bại và khoảnh khắc huy hoàng đầy nỗ lực, loài người đã chạm đến ước mơ tự do năng lượng bằng trí tuệ và lòng kiên trì. Giờ đây, nhờ pin mặt trời, mỗi ngày mới lại mở ra với hy vọng mới – rằng dù thế giới đối mặt khó khăn nào, ánh sáng của mặt trời sẽ luôn là nguồn sức mạnh bền lâu cho muôn người.
[Sự thật đã được minh chứng: Pin mặt trời là thành quả từ nỗ lực, bản lĩnh, trí sáng tạo và khát vọng không ngừng của con người khắp năm châu. Mỗi chúng ta đều có thể trở thành “người kiến tạo tia nắng” cho tương lai.]