
Đăng ngày 22/05/2025
Tùy chọn đọc
Khi những năm 1980 đang dần lùi xa phía sau cánh cửa lịch sử, tại một căn phòng nhỏ của công ty 3D Systems ở bang California, Mỹ, không khí căng thẳng thần kỳ hệt như buổi đêm trước lễ hội lớn. Nơi ấy, Charles Hull – người đàn ông tóc đen pha sợi bạc, cặp kính dày và bộ đồ bảo hộ cũ kỹ – đang dõi theo từng chuyển động chậm chạp của một chiếc máy lạ kỳ trước mặt.
Máy chưa có tên. Đó là nỗ lực của ông sau nhiều năm vất vả – một thiết bị có thể biến một bản vẽ kỹ thuật thành vật thật, tầng tầng lớp lớp bằng chất nhựa lỏng. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy một hộp kính cỡ nhỏ chứa đầy mùi hóa chất nồng, bên trong là một mặt bàn tĩnh lặng. Nhưng đối với Charles Hull, đó là ước mơ của thời thơ ấu đang hiện hữu từng chút một.
Những đêm điên rồ kéo dài trong hành lang công ty – nơi ông thử hết loại nhựa quang hóa này đến loại khác, châm những tia sáng tia cực tím nhỏ xíu đến khi bàn tay tê dại. Nhựa không đông, mẫu vật vỡ vụn, những lỗ hổng xuất hiện ngay giữa các lớp tưởng như hoàn hảo. Cứ mỗi thất bại, Charles lại ghi chép cẩn thận và tiếp tục thử nghiệm – một sự kiên nhẫn phi thường, giống như lớp nhựa nhỏ bé cũng chờ mong kỳ tích của ánh sáng.
Câu chuyện về quá trình thử nghiệm không đơn độc. Ông Hull từng chia sẻ với các đồng nghiệp rằng, ý tưởng về “in từng lớp” đến khi ông đối mặt với nhu cầu cấp thiết: tạo ra các mẫu thử nhanh cho ngành công nghiệp sản xuất. Lúc này, mọi thứ đều được chế tạo bằng tay hoặc khuôn đúc – năng suất thấp, tốn thời gian và công sức vô cùng.
Sáng sớm một ngày năm 1983, khi mặt trời còn chưa lên khỏi những mái nhà của miền Nam California, Charles Hull kiên nhẫn đặt một lớp nhựa lỏng mỏng như giấy trên bàn máy. Một tia cực tím phóng xuống, quét nhanh rồi im bặt. Lớp tiếp theo lại được đổ lên trên, rồi tia sáng chiếu lên – cứ thế, lớp này chồng lên lớp kia như một phép nhiệm màu khoa học. Sau hàng trăm giờ miệt mài, ông đã chứng kiến khối vật thể đầu tiên hình thành thành công – một chiếc mắt kính nhỏ bằng nhựa.
Ngày 11 tháng 3 năm 1986, Charles Hull chính thức được cấp bằng sáng chế với phát minh mà ông gọi là “quy trình sản xuất bằng phương pháp quang trùng hợp lập thể” (Stereolithography – SLA). Sáng chế này thừa nhận về mặt pháp lý một công nghệ cho phép tạo dựng vật thể ba chiều bằng cách chiếu tia cực tím để đông cứng từng lớp mỏng vật liệu lỏng. Đó là khoảnh khắc đột phá của lịch sử chế tạo.
Khái niệm in 3D nghe thì thật kỳ diệu, nhưng thật ra lại dễ hiểu. Thay vì khắc, cắt, gọt vật liệu cho đến hình dạng mong muốn như ta vẫn làm từ nghìn xưa, công nghệ này cho phép máy “xây dựng” lên vật thể từng lớp một, hết lớp này đến lớp khác, giống như xây nhà bằng từng tầng gạch nhỏ.
Điều tuyệt vời ở công nghệ in 3D là khả năng tạo ra các hình dạng phức tạp mà các phương pháp truyền thống gần như bất khả thi. Máy in nhận dữ liệu từ một mô hình số – có thể là từ phần mềm thiết kế hoặc bản quét 3D – sau đó “cắt” mô hình này ra thành từng lát mỏng. Mỗi lát lại trở thành chỉ dẫn cho máy in vật liệu lên – nhựa, bột kim loại, thậm chí là thức ăn! Tạo thành một khối vật thể chân thực.
Những tiến bộ sau này đã làm ra nhiều kiểu in 3D khác nhau: FDM (nóng chảy sợi nhựa), SLS (thiêu kết laser chọn lọc bột kim loại)… Nhưng điểm mốc tiên phong của Charles Hull đã đặt nền móng cho cả một ngành công nghiệp kỳ diệu.
Thập niên 1990, công nghệ in 3D vẫn là lĩnh vực xa lạ, xuất hiện rón rén trong các phòng nghiên cứu, công xưởng lớn hoặc trường đại học. Các mô hình in thử, vật dụng kỹ thuật… dần trở thành công cụ cực kỳ quan trọng đối với các nhà phát minh, kỹ sư, nghệ sĩ – những người muốn kiểm tra ý tưởng của mình ngoài thế giới ảo.
Năm 1999, tại Trung tâm Y tế Đại học Wake Forest (Mỹ), các bác sĩ đã phối hợp cùng kỹ sư sử dụng công nghệ in 3D để tạo ra một bàng quang nhân tạo cho bệnh nhân từ chính tế bào của họ. Đó là một bước ngoặt cho lĩnh vực y sinh.
Bước sang những năm 2000, cùng với sự phát triển của trí tuệ nhân tạo và mạng lưới máy tính mạnh mẽ, in 3D bắt đầu “phổ cập hóa”. Cộng đồng nghiên cứu nguồn mở RepRap (khởi nguồn 2005 tại Đại học Bath, Anh Quốc) đưa ra ý tưởng tạo ra máy in 3D tự nhân bản – nghĩa là chiếc máy ấy có thể in ra các bộ phận của chính nó! Điều này đã mở ra thời kỳ máy in 3D giá rẻ, lan tỏa từ phòng thí nghiệm đến phòng khách gia đình và gara các nhà sáng chế trẻ.
Nhìn lại, các bước chân của in 3D đã để lại dấu ấn sâu đậm trên nhiều lĩnh vực. Trong công nghiệp, các chi tiết máy bay, linh kiện xe hơi với hình dáng cực kỳ phức tạp đã được in thử nghiệm rồi sản xuất hàng loạt. Ở giáo dục, học sinh được tận tay cảm nhận mô hình cấu trúc phân tử, hay tái dựng các di tích khảo cổ ngay trong lớp học. Chẳng mấy ai ngờ, nghệ sĩ điêu khắc cũng hào hứng với in 3D để tạo nên kiệt tác chưa từng thấy.
Năm 2014, dự án “Magic Arms” (cánh tay kỳ diệu) tại Mỹ đã giới thiệu những cánh tay máy in 3D dành cho trẻ nhỏ khuyết tật. Hay năm 2019, các kỹ sư Israel in thành công một quả tim nhân tạo đầu tiên từ tế bào sống người. Tất cả đều là minh chứng cho tiềm năng làm thay đổi thế giới.
Chặng đường in 3D thành công không hề dễ dàng. Ngay cả Charles Hull trong thập niên 1980 cũng từng phải đối mặt với thất bại, đàm phán không hồi kết để bảo vệ phát minh giữa những tranh cãi pháp lý. Các thiết bị ban đầu đắt đỏ, vật liệu in giới hạn, thời gian in lâu và tính ứng dụng chưa cao khiến không ít dự án phải bỏ dở. Nhưng mỗi thử thách lại là bước tiến của tập thể các nhà khoa học, kỹ sư, doanh nghiệp và cộng đồng đam mê sáng tạo trên toàn cầu.
Năm 2020, khi đại dịch COVID-19 bùng phát, các dự án in 3D trên khắp thế giới đã đồng loạt chuyển mình để sản xuất hàng triệu tấm chắn giọt bắn, linh kiện máy trợ thở trong thời gian kỷ lục. Từ châu Âu đến châu Á, mọi người trẻ, già cùng đóng góp mô hình, thiết kế và sức sáng tạo vì nhân loại.
Tương lai của in 3D rộng mở hơn bao giờ hết. NASA đã thử nghiệm in các thiết bị trong không gian – trên Trạm Vũ trụ Quốc tế (ISS) năm 2014, giúp phi hành gia tự sản xuất dụng cụ cần thiết thay vì phải đưa từ Trái Đất lên. Nông nghiệp bắt đầu dùng in 3D để chế tạo thiết bị tùy biến, xây dựng nhà ở giá rẻ cho những vùng xa xôi cũng được đẩy mạnh nhờ in 3D bê tông.
Việt Nam từ cuối thập niên 2000 cũng đã tham gia cuộc chơi với các dự án nghiên cứu, ứng dụng in 3D trong y khoa, chế tạo công nghiệp và giáo dục đại học. Sự lan tỏa của công nghệ ấy đến từng xưởng sản xuất nhỏ hay phòng học sáng tạo, khơi dậy ước mơ và sức mạnh đổi thay.
Hành trình của in 3D là minh chứng cho sức mạnh của ý tưởng, trí tò mò và niềm kiên trì không bỏ cuộc. Từ những đêm thao thức bên lớp nhựa mỏng đến thành tựu ngoài Trái Đất, phát kiến ấy đã, đang và sẽ tiếp tục viết nên những chương mới cho lịch sử sáng tạo của nhân loại.
Với mỗi chiếc máy in 3D nhỏ bé hoạt động ngày nay, là hàng triệu câu chuyện của những con người gan dạ dám mơ và dám làm. Có thể bạn là người tiếp theo—bước chân vào hành trình ấy, nâng niu từng lớp vật chất, sáng tạo nên thế giới theo cách riêng biệt của mình.