
Đăng ngày 22/05/2025
Tùy chọn đọc
Nếu ai đã từng đặt chân tới thành phố Berkeley của nước Mỹ, chắc sẽ không quên được cái không khí se lạnh đặc trưng tràn ngập trong những buổi sáng mùa xuân. Trên sân trường Đại học California, từng tia nắng yếu ớt bắt đầu len lỏi qua vòm lá, rọi vào cửa kính các tòa nhà chất đầy sách vở, hy vọng và đam mê của biết bao nhà khoa học trẻ.
Cũng trong một buổi sáng như thế, tiến sĩ Jennifer Doudna – người phụ nữ với ánh mắt sắc sảo và mái tóc vàng óng ánh – len lỏi vào phòng thí nghiệm của mình, lòng đầy những nỗi tò mò bồn chồn. Trên bàn, những tài liệu, ống nghiệm và kính hiển vi vẫn còn ngổn ngang sau một đêm thức trắng. Bao năm qua, bà cùng các đồng nghiệp miệt mài tìm kiếm câu trả lời cho một điều kì bí của tự nhiên: làm thế nào để con người có thể "viết lại" những dòng mã di truyền của sự sống?
Ở thời điểm đó, năm 2012, chỉnh sửa gen đối với nhiều người vẫn là ý tưởng xa vời, mập mờ giữa thực tế và viễn tưởng. Nhưng trong không khí ấy, tại căn phòng nhỏ xíu nằm sâu cuối hành lang, một cuộc cách mạng khoa học đang âm thầm hình thành.
Jennifer Doudna sinh ra tại Washington, Hoa Kỳ, từng là cô bé say mê giải mã những điều bí ẩn trong tự nhiên. Điều đó dẫn bà từ những giờ miệt mài trong thư viện thời niên thiếu, đến chiếc ghế giảng viên tại đại học UC Berkeley, nơi bà làm việc với niềm say mê gần như không mệt mỏi. Và chính tại đây, năm 2011, một cuộc gặp gỡ quan trọng với Emmanuelle Charpentier – nhà nghiên cứu người Pháp – đã thay đổi lịch sử khoa học.
Emmanuelle Charpentier nổi tiếng quốc tế với những nghiên cứu về vi khuẩn Streptococcus pyogenes – loại vi khuẩn tưởng chừng nguy hiểm, nhưng lại cất giữ trong mình một hệ thống phòng thủ kì bí. Đó là CRISPR-Cas9, một cơ chế giúp vi khuẩn nhận diện, ghi nhớ và tiêu diệt virus tấn công. Mỗi khi bị virus xâm nhập, vi khuẩn như "chụp lại" một phần gen của kẻ địch, tích trữ vào dãy CRISPR, để sau này cảnh báo các protein Cas bảo vệ mình.
Ý tưởng ấy không mới, nhưng mãi đến đầu thế kỷ XXI, các nhà khoa học mới hiểu rõ cơ chế kỳ lạ này. Trong các phòng thí nghiệm khắp thế giới, người ta đua nhau nghiên cứu: Làm cách nào để "mượn" hệ thống này, biến nó thành dụng cụ để chỉnh sửa chính xác bất kỳ đoạn DNA nào?
Cả Jennifer và Emmanuelle đều hiểu rằng, chìa khóa là protein Cas9 – “đôi kéo” nhỏ bé nhưng mạnh mẽ. Trong tế bào vi khuẩn, nhờ chỉ dẫn của “bản đồ” RNA, Cas9 tìm kiếm và cắt đứt chính xác các đoạn DNA mang gen của virus. Nếu con người tìm được cách “lập trình lại” bản đồ này, thì Cas9 có thể được điều khiển để cắt bất kỳ đoạn DNA nào chúng ta muốn.
Đó không chỉ là ý tưởng. Đó là một cuộc chạy đua về tri thức – giữa hàng chục phòng thí nghiệm, giữa những con người kiên định. Bên cạnh những đêm thức trắng, là vô số thất bại, những ống nghiệm vỡ, những phản ứng không thành... Nhưng cũng có phút giây bừng sáng hy vọng – khi Jennifer và cộng sự nhìn qua kính hiển vi: DNA của chuột bị cắt đúng vị trí định trước. Cả nhóm như vỡ òa trong niềm vui mừng không giấu nổi.
Nhưng việc mô phỏng thành công trong ống nghiệm mới chỉ là khởi đầu. Hai nhà khoa học ngay lập tức lao vào kiểm chứng phương pháp với các hệ gen khác nhau, tiến đến thử nghiệm trên những tế bào động vật phức tạp hơn. Đầu năm 2013, nhóm nghiên cứu tại Trung tâm Broad, MIT (Hoa Kỳ) đã lập tức chứng minh CRISPR-Cas9 hiệu quả với cả tế bào người. Chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi, hàng loạt phòng thí nghiệm trên khắp thế giới đã cải tiến, lặp đi lặp lại các thử nghiệm với phôi chuột, cây trồng, cá ngựa...
CRISPR-Cas9 đã thực sự mở ra một kỷ nguyên mới cho sinh học: chỉnh sửa gen trở nên chính xác, rẻ và dễ tiếp cận hơn bao giờ hết. Đối với nhiều người trẻ đam mê nghiên cứu, khái niệm “chỉnh sửa số phận” giờ đây không còn là huyễn tưởng.
Thế nhưng, ngoài ý nghĩa khoa học, thành tựu này còn là một câu chuyện của lòng kiên nhẫn, niềm đam mê không ngừng nghỉ và tình bạn vượt qua rào cản quốc tịch, giới tính, định kiến. Giữa hàng núi thách thức kỹ thuật, Jennifer Doudna từng nhiều lần nản lòng trước những khó khăn. CRISPR-Cas9 đòi hỏi sự phối hợp chặt chẽ giữa hàng chục chuyên gia trên khắp các châu lục, với các bước kiểm chứng ngặt nghèo và rủi ro bất ngờ.
Và cũng chính từ đây, các vấn đề đạo đức bắt đầu nảy sinh. Có thể “thay đổi” số phận của một người, thậm chí bệnh di truyền nguy hiểm, bằng việc chỉnh sửa DNA. Song, điều gì sẽ xảy ra nếu công nghệ này bị dùng vượt giới hạn kiểm soát – để tạo ra những sinh vật biến đổi hoặc thao túng đặc điểm con người? Những câu hỏi ấy không đơn giản, và vẫn còn là chủ đề tranh cãi trên các diễn đàn quốc tế cho đến hôm nay.
Jennifer Doudna từng thổ lộ, bà không ngờ phát minh do mình đồng phát triển lại gây chấn động lớn tới như vậy – cả niềm hy vọng cứu sống hàng triệu sinh mạng, lẫn lo sợ trước những khả năng chưa thể lường hết.
Trưa ngày 7/10/2020, trong không khí lặng lẽ của đại dịch COVID-19, Jennifer Doudna và Emmanuelle Charpentier nhận được tin nhắn: Họ vừa nhận giải Nobel Hóa học, ghi nhận công trình nghiên cứu về CRISPR-Cas9. Không thể có lễ trao giải đông vui như thường lệ, nhưng cũng không ai có thể ngăn cản niềm vui ánh lên trong mắt họ – niềm vui của những con người biết rằng, khoa học không chỉ tồn tại trên sách vở, mà còn là nỗ lực không mệt mỏi và trách nhiệm với tương lai toàn nhân loại.
Ngày nay, nhờ CRISPR-Cas9, cộng đồng khoa học thế giới đang tìm kiếm những giải pháp để chữa trị các căn bệnh di truyền nghiêm trọng như thiếu máu hồng cầu hình liềm, xơ nang, thậm chí ung thư. Các nhà khoa học cũng ứng dụng công nghệ này trong nông nghiệp, giúp tăng năng suất cây trồng, đảm bảo an ninh lương thực. Và dù vẫn còn đó vô vàn thách thức, CRISPR-Cas9 đã, đang và sẽ thay đổi cách con người hiểu về chính bản thân mình.
Nếu ai hỏi một người kể chuyện như tôi rằng, điều gì là quan trọng nhất ở hào quang phía sau CRISPR-Cas9, tôi sẽ nói: Đó không chỉ là một phát minh kỳ diệu, mà còn là hiện thân của sự học hỏi, bền bỉ và khát khao khám phá không ngừng nghỉ của con người. Trong mỗi phòng thí nghiệm yên tĩnh nơi ánh đèn le lói, là nhịp tim sôi sục của những trí óc trẻ luôn đặt câu hỏi “Tại sao?” và “Có thể không?”.
Ở một thế giới luôn thay đổi, những phát minh như CRISPR-Cas9 nhắc nhở ta rằng, khoa học không chỉ thuộc về những thiên tài – mà còn là di sản của sự đam mê, lòng hiếu kỳ, và cả nỗ lực của rất nhiều người bình thường. Chặng đường phía trước còn dài, với biết bao câu hỏi chưa lời đáp, nhưng kỷ nguyên chỉnh sửa gen đã bắt đầu - từ một buổi sáng yên lặng giữa Berkeley, tới mọi góc nhỏ trên hành tinh này, nơi con người không ngừng mơ về tương lai mới.