
Đăng ngày 21/05/2025
Tùy chọn đọc
Trong một góc nhỏ của Viện Hóa học Kaiser Wilhelm ở Berlin, ánh đèn bàn mờ nhạt chiếu lên những trang giấy dày đặc công thức và ghi chú. Otto Hahn, một nhà hóa học người Đức với mái tóc đã điểm bạc, đang cúi đầu trên bàn làm việc, đôi mắt chăm chú vào kết quả của một thí nghiệm vừa hoàn thành. Bên cạnh ông, những lọ hóa chất và thiết bị đo đạc nằm la liệt, như một bức tranh hỗn loạn của sự khám phá. Không khí trong phòng nặng nề, không chỉ bởi mùi hóa chất mà còn bởi áp lực vô hình của thời cuộc. Năm 1938, nước Đức dưới sự kiểm soát của chế độ Quốc xã đang trở thành một nơi ngột ngạt cho những trí thức không thuộc "dòng máu Aryan".
Otto Hahn không làm việc một mình. Trong nhiều năm, ông đã hợp tác chặt chẽ với Lise Meitner, một nhà vật lý người Áo gốc Do Thái, người đã trở thành một trong những bộ óc xuất sắc nhất trong lĩnh vực nghiên cứu hạt nhân. Dù không có mặt trong phòng thí nghiệm hôm đó, bóng dáng của Lise vẫn hiện diện qua những ý tưởng, những câu hỏi sắc bén mà bà đã đặt ra trong hàng trăm lá thư và cuộc thảo luận trước đây. Nhưng giờ đây, Lise không còn ở Berlin. Bà đã buộc phải rời khỏi nước Đức vào mùa hè năm 1938, chạy trốn khỏi sự đàn áp ngày càng khốc liệt của chế độ Quốc xã.
Otto nhìn vào kết quả thí nghiệm trên tay. Ông và đội ngũ của mình, bao gồm cả nhà hóa học Fritz Strassmann, vừa bắn phá uranium bằng các hạt neutron – một kỹ thuật mà họ đã mày mò trong nhiều năm. Họ hy vọng sẽ tạo ra các nguyên tố nặng hơn uranium, nhưng kết quả lại hoàn toàn khác. Trước mắt ông là dấu hiệu của một nguyên tố nhẹ hơn nhiều – barium. Điều này không thể nào! Uranium, nguyên tố nặng nhất được biết đến vào thời điểm đó, lẽ ra không thể "vỡ" ra thành thứ gì đó nhẹ hơn. Otto cau mày, lẩm bẩm một mình: "Điều này không có nghĩa lý gì cả."
Ở một nơi xa xôi, tại Kungälv, Thụy Điển, Lise Meitner đang trải qua những ngày tháng khó khăn nhất trong cuộc đời. Sau khi trốn khỏi Đức, bà tìm được nơi trú ẩn nhờ sự giúp đỡ của bạn bè và đồng nghiệp, nhưng cuộc sống lưu vong không hề dễ dàng. Không có phòng thí nghiệm, không có thiết bị, bà cảm thấy như đôi cánh của mình đã bị cắt. Nhưng trí tuệ của Lise không bao giờ ngừng hoạt động. Bà vẫn theo dõi sát sao các thí nghiệm của Otto qua những lá thư mà ông gửi đến.
Vào một buổi chiều lạnh giá cuối tháng 12 năm 1938, Lise nhận được một lá thư từ Otto. Trong thư, ông mô tả chi tiết về kết quả kỳ lạ mà nhóm của ông thu được: uranium dường như đã bị "chia tách" thành barium và một số nguyên tố khác. Otto bối rối, không thể giải thích được hiện tượng này, và ông hỏi ý kiến của Lise – người luôn là nguồn cảm hứng lý thuyết cho các thí nghiệm của ông.
Lise ngồi bên cửa sổ, ánh nắng nhợt nhạt của mùa đông Thụy Điển chiếu lên khuôn mặt trầm tư của bà. Bà đọc đi đọc lại lá thư, cảm thấy một luồng điện chạy qua trí óc. "Chia tách ư?" bà tự hỏi. Trong đầu bà, những ý tưởng bắt đầu kết nối như những mảnh ghép của một bức tranh lớn. Bà nhớ lại các nghiên cứu về cấu trúc hạt nhân, về cách mà các hạt bên trong nguyên tử được giữ chặt bởi một lực vô hình nhưng mạnh mẽ. Liệu có thể nào lực đó bị phá vỡ, khiến nguyên tử nặng như uranium vỡ ra thành những mảnh nhỏ hơn?
Lise không thể ngồi yên. Bà cần thảo luận ý tưởng này với ai đó. May mắn thay, cháu trai của bà, Otto Robert Frisch, một nhà vật lý trẻ tuổi, đang ở gần đó. Trong một buổi đi dạo qua cánh rừng phủ đầy tuyết trắng, Lise chia sẻ với Frisch về kết quả thí nghiệm của Otto Hahn. Bà nói, giọng đầy phấn khích: "Nếu uranium thực sự bị chia tách, thì phải có một lượng năng lượng khổng lồ được giải phóng. Chúng ta cần tính toán xem điều đó có hợp lý hay không!"
Frisch gật đầu, đôi mắt sáng lên. Hai cô cháu ngồi xuống một gốc cây, dùng bút và giấy để vạch ra những phép tính ngay giữa trời đông giá rét. Họ hình dung hạt nhân uranium như một giọt nước lớn, rung động khi bị bắn phá bởi neutron. Nếu giọt nước đó bị chia đôi, năng lượng giữ các hạt lại với nhau sẽ được giải phóng – một lượng năng lượng lớn đến mức không thể tưởng tượng. Họ gọi hiện tượng này là "phân hạch" (fission), lấy cảm hứng từ thuật ngữ sinh học về sự phân bào.
Khi các phép tính dần hoàn thiện, Lise và Frisch nhận ra rằng họ đang đứng trước một khám phá mang tính cách mạng. Năng lượng giải phóng từ quá trình phân hạch lớn gấp nhiều lần so với bất kỳ phản ứng hóa học nào từng được biết đến. Đây không chỉ là một hiện tượng khoa học; nó còn mở ra một cánh cửa mới cho nhân loại – một nguồn năng lượng tiềm tàng vượt xa mọi trí tưởng tượng.
Nhưng cùng với sự phấn khích, một nỗi lo lắng cũng dâng lên trong lòng Lise. Bà hiểu rằng khám phá này có thể được sử dụng cho cả mục đích tốt đẹp lẫn mục đích hủy diệt. Năm 1938, thế giới đang đứng bên bờ vực của một cuộc chiến tranh toàn cầu. Nếu năng lượng từ phân hạch rơi vào tay sai, hậu quả sẽ không thể lường trước.
Lise và Frisch nhanh chóng viết một bài báo khoa học để công bố lý thuyết về phân hạch, gửi nó đến tạp chí Nature. Trong khi đó, Otto Hahn và Fritz Strassmann cũng công bố kết quả thí nghiệm của mình tại Đức vào đầu năm 1939. Dù hai nhóm làm việc ở hai nơi khác nhau, sự hợp tác xuyên biên giới giữa họ đã tạo nên một trong những bước ngoặt lớn nhất trong lịch sử khoa học.
Khám phá về phân hạch hạt nhân nhanh chóng lan tỏa trong cộng đồng khoa học quốc tế. Nó trở thành nền tảng cho sự phát triển của lò phản ứng hạt nhân và, đáng buồn thay, cả vũ khí hạt nhân trong Thế chiến II. Otto Hahn được trao giải Nobel Hóa học năm 1944 vì công trình của mình, nhưng Lise Meitner – người đã đóng vai trò quan trọng trong việc giải thích hiện tượng phân hạch – lại không được vinh danh cùng ông. Điều này để lại một nỗi đau trong lòng nhiều người, bởi Lise không chỉ là một nhà khoa học xuất sắc mà còn là biểu tượng của sự kiên cường trước nghịch cảnh.
Lise không bao giờ để sự bất công làm mờ đi đam mê khoa học của mình. Bà tiếp tục nghiên cứu và truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ nhà khoa học trẻ sau này. Đến cuối đời, bà thường nói rằng niềm vui lớn nhất của bà không phải là danh tiếng, mà là việc được chứng kiến những bí mật của tự nhiên được hé lộ qua từng thí nghiệm, từng phép tính.
Câu chuyện về Otto Hahn và Lise Meitner không chỉ là câu chuyện về một khám phá khoa học. Nó là minh chứng cho sức mạnh của trí tuệ con người, cho sự kiên trì và đam mê vượt qua mọi rào cản – từ định kiến xã hội, sự đàn áp chính trị, đến những giới hạn của chính kiến thức.
Phân hạch hạt nhân, với năng lượng khổng lồ mà nó giải phóng, là một con dao hai lưỡi. Nó có thể thắp sáng cả thế giới bằng nguồn năng lượng sạch, nhưng cũng có thể hủy diệt tất cả nếu bị lạm dụng. Hành trình của Otto và Lise nhắc nhở chúng ta rằng khoa học không chỉ là việc khám phá sự thật, mà còn là trách nhiệm sử dụng sự thật ấy vì lợi ích của nhân loại.
Khi bạn nhìn lên bầu trời đêm, hãy nghĩ về những hạt nhân nhỏ bé bên trong mỗi nguyên tử, chứa đựng sức mạnh của cả một ngôi sao. Và hãy nhớ đến những con người như Otto Hahn và Lise Meitner, những người đã không ngừng tìm kiếm ánh sáng từ sự chia rẽ, ngay cả trong những thời khắc đen tối nhất của lịch sử.